Đơn thân
Cập nhật: 15:55 | 22/09/2021

 

 

(BGĐT) - Chiều muộn. Đi làm về, vừa bước vào phòng, hắn liền nằm vật xuống giường trông thật mệt mỏi. Ganh ghét, tị hiềm, chửi mắng, xuề xòa trước mặt mà chơi khăm sau lưng,… chuyện công ty hầu như chẳng mấy khi mà vui vẻ được. Hắn làm công ty đã hai năm rồi mà vẫn cảm thấy bức bối. 

Kệ, lương cao mà! Đã bao nhiêu lần hắn tự nhủ như vậy để mà tiếp tục với công việc. Mệt quá, hắn thiêm thiếp đi một lúc. Tiếng đứa trẻ ở phòng trọ bên cạnh khóc quá và tiếng hát ru con của người mẹ lại làm hắn tỉnh giấc. Cứ mỗi lần người mẹ đơn thân này hát ru con hắn lại cảm giác như được xoa dịu tâm hồn bằng một thứ tình cảm rất khó diễn tả và thấy thương thương vô cùng!

mẹ đơn thân, Bắc Giang,

Minh họa: Đinh Hương

Hắn chuyển đến đây cũng đã gần một tháng. Chỗ trọ này tuy xa công ty nhưng được cái yên tĩnh. Đến đây, hắn phần nào tránh được nhiều cuộc tụ tập ăn nhậu tại phòng, nhiều lời í éo gọi nhau ra quán sau những giờ tan ca. 

Hắn đã chán với không khí ấy, chán với kiểu một trận say hậu quả là một ngày húp cháo không nổi, vào dây chuyền uể oải, có khi mất hồn như người đi trên mây rồi. Tính hắn không ham chuyện ăn nhậu nhưng bạn bè rủ hoài, khoác vai bá cổ đủ trò nên đâm ra cũng khó từ chối, lại ngã theo thôi. 

Phải thay đổi thôi, hắn nghĩ vậy! Ngày tới khu trọ này thuê, hắn cảm thấy rất thích nơi này. Bà chủ nhà trọ bảo rằng ở đây toàn công chức nhà nước, người nghiêm túc, người có con nhỏ nên rất nguyên tắc. Bà nêu ra một loạt quy định như: Có giấy tờ cư trú hợp pháp, giữ trật tự im lặng, đi về đúng giờ, không tụ tập ăn nhậu, hát hò… Đó cũng là điều mà hắn đang cần để thay đổi, chỉnh sửa lại mình.

- Chào chị! Chị cho em mượn cái chổi quét nhà được không? Em mua chưa kịp!

Nhìn cô gái phòng sát ngay bên cạnh phòng hắn còn trẻ, trẻ hơn cả hắn nhưng hắn bao giờ chả là người lịch sự.

- Đây, anh lấy đi!

Dọn dẹp và trang trí phòng ốc gọn gàng sạch sẽ đâu vào đấy, cơm nước xong hắn nằm dài tự cho mình một buổi tối thư giãn vì mai là ngày nghỉ cuối tuần. Đêm khuya. Tiếng cô gái phòng bên, cái cô mà hồi chiều hắn đã mượn chổi, hát ru con với một giọng điệu buồn buồn:

À…ơi…con ơi hãy ngủ đi con

Mẹ thương con nhất cả non nước này

Mai này con lớn nên người

Biết thương con gái nhà người nghe con

À…ơi…!”

Đứa trẻ con có vẻ quấy mẹ. Lời người mẹ hát thấm vào tâm hồn hắn, một cảm xúc mông lung trắc ẩn.

* * *

Tường Vi, cô gái ở cạnh phòng hắn làm mẹ đơn thân. Cô bị người yêu bỏ rơi. Gia đình anh ta là một gia đình giàu có, địa vị vì vậy không chấp nhận một người con gái nhà nghèo như cô về làm dâu. Mẹ anh ta từng tìm gặp cô và miệt thị, hăm dọa, ngăn cấm. Ngày người đàn ông ấy nghe theo sự sắp đặt từ gia đình và rời bỏ, cô biết mình đã có thai nhưng không níu kéo. 

Cô tự trọng! Cô thương đứa con chưa thành hình hài của mình với một bản năng thiêng liêng của tình mẫu tử nên quyết định sinh và nuôi nó, cho dù sau này chưa biết sẽ phải đối mặt với cuộc sống như thế nào.

Đã gần hai tuổi rồi nhưng thằng nhỏ vẫn thường quấy mẹ mỗi đêm. Có lẽ vì vậy mà hắn thấy người mẹ hầu như lúc nào cũng luôn trong trạng thái mệt mỏi và thiếu ngủ. Hắn thấu hiểu, vậy là hai năm qua Tường Vi đã phải khó khăn và chịu khổ sở như thế nào rồi! Ngẫm nghĩ, hắn cảm phục nghị lực phi thường của cô. Tường Vi! Cái tên gợi cho hắn nhớ đến một loài hoa cánh mỏng manh, từng gắn với tên một nhân vật có số phận bất hạnh, trong một bộ phim nào đó mà hắn từng xem. 

 

Hắn thấu hiểu, vậy là hai năm qua Tường Vi đã phải khó khăn và chịu khổ sở như thế nào rồi! Ngẫm nghĩ, hắn cảm phục nghị lực phi thường của cô. Tường Vi! Cái tên gợi cho hắn nhớ đến một loài hoa cánh mỏng manh, từng gắn với tên một nhân vật có số phận bất hạnh, trong một bộ phim nào đó mà hắn từng xem.

 

Hắn thấy thương nên thỉnh thoảng vẫn tự nguyện giúp đỡ cô việc này việc nọ. Thường là những việc cần đến bàn tay người đàn ông như sửa điện, sửa ống nước, khuân đồ... Hắn thường hay chơi với thằng nhỏ để cho Tường Vi làm việc. 

Có hôm Vi vì lý do nào đó bận quá hay đột xuất hắn còn tới nhà trẻ đón con về cho cô. Cũng đã có vài lời ong tiếng ve dị nghị đâu đó làm cho Tường Vi cảm thấy ái ngại nhưng hắn cứ bỏ mặc ngoài tai. Vì hắn luôn nghĩ rằng dù thế nào đi nữa thì mẹ đơn thân đều là những người phụ nữ phải chịu nhiều thiệt thòi và đáng được thương nhất.

- Chiều nay cậu có phải làm tăng ca không? Sáng hôm nay trước khi đi làm, Tường Vi hỏi hắn với vẻ đầy ái ngại. Hắn thường khá dễ dàng hiểu và đoán được ý nghĩ của cô. Cô lại định nhờ hắn chiều về sớm đón và giữ hộ giúp thằng cu vì cô phải làm về muộn đây mà. Hắn vui vẻ bảo cô, trước khi lên xe và nổ máy phóng đi vì chắc sắp trễ giờ làm.

- Vi yên tâm đi, để đó chiều mình đón và giữ Kem cho. Cũng đã khá lâu rồi hắn đổi xưng hô với cô bằng Vi và mình chứ nhất quyết không chị chị em em gì nữa. Dù cả hai đều đã biết rõ về nhau và biết rằng hắn nhỏ hơn Vi hai tuổi. Hắn cảm thấy thương Tường Vi. Gia đình cô ở xa, cha mẹ cũng đã già yếu không thể lên giúp cô chăm thằng Kem được. 

Mà gửi con về quê ở với ông bà cô không đành lòng. Chính hoàn cảnh như thế nên ngày ngày cô cứ xoay như chong chóng: Dậy sớm đi chợ, chuẩn bị cho con ăn, chở con đi gửi rồi đi làm; chiều về lại đón con, cơm nước và tắm rửa cho con,… thế là muộn, lại phải ẵm và hát ru con ngủ. 

Tường Vi làm nhân viên văn phòng một công ty nhỏ kiểu gia đình. Công việc của cô hay phải tăng ca thêm việc, có khi có những việc đột xuất không báo trước phải về muộn. Nhìn Tường Vi xoay xở với cuộc sống mà hắn thấy tội! Giúp được Vi điều gì hắn đều cảm thấy rất vui.

Dạo này nhiều lúc ngồi một mình hắn lại nhớ về những chuyện quá khứ và hay suy nghĩ vẩn vơ. Gã trai lạnh lùng như hắn cũng đã từng yêu, từng có những mối tình. Thế nhưng trải qua mấy mối tình với gái xinh, gái ngoan, gái học thức,… cuối cùng hắn vẫn bị xếp vào hàng ế tồn kho. 

Hắn thấy mình cũng khá đẹp trai, tuy không giàu có nhưng cũng con nhà nền nếp đấy chứ! Thế mà… duyên phận! Hắn từng tốt nghiệp đại học hạng ưu, nhưng rồi cuối cùng cũng phải làm trái nghề và chỉ là một nhân viên bình thường của một công ty ngoài nhà nước; vẫn phải đi làm xa, phải ở phòng trọ. Cứ mỗi lần về nhà hắn lại nghe mẹ nhắc chuyện đã cũ: Lấy vợ. Trước đây, hắn vẫn thường nghe nhắc về chuyện chọn vợ rằng: “Chọn vợ xem tông, lấy chồng xem giống”. Rồi hắn lại nghe câu: “Trai tơ mà lấy nạ dòng/ Như nước mắm thối chấm lòng lợn thiu”. Hắn nghe chỉ nghe vậy thôi, không cãi. 

Nhưng nghĩ: Bây giờ là thời đại nào rồi, đời nào rồi mà còn cứng nhắc, cổ hủ như vậy nữa! Từ khi ở gần Tường Vi, chứng kiến cuộc sống của cô, những việc cô làm, tất cả những gì thuộc về con người của cô, hắn không bao giờ nhớ đến những định kiến của người xưa mà thỉnh thoảng mẹ vẫn thường hay nhắc đó. Hắn khao khát muốn được chia sẻ, được bảo vệ, được làm chỗ dựa và chở che cho mẹ con Tường Vi. 

Đây không đơn thuần chỉ là tình thương mà là tình yêu thực sự. Hắn đã từng liều mạng tỏ tình nhưng đâu có dễ được chấp nhận. Vì Vi là người đàn bà rất giàu lòng tự trọng. Đặc biệt, sau mối tình để lại hậu quả là thằng cu Kem, giờ đây Vi càng thận trọng. Trước tình cảm của hắn, Vi e dè, cảm giác như con chim non sợ cành cong sau lần trót té ngã. Hắn hiểu, hắn cảm nhận được và hắn vẫn chờ đợi.

Hôm nay hắn phải làm tăng ca nên về muộn. Mùa mưa, về tới phòng thì trời đã nhá nhem tối. Hắn thấy phòng Vi tối om, cửa thì vẫn im ỉm khóa. Hắn linh cảm như có điều gì đó không ổn. Mở cửa phòng mình, hắn không vào phòng mà cứ ngồi thừ ra ở ngay cửa; không đi tắm rửa, cơm nước như mọi hôm. Lâu chưa thấy mẹ con Tường Vi về hắn dần thấy nóng ruột. Bất giác, hắn ngồi bật dậy và quay xe, nổ máy. 

Hắn chạy đến nhà trẻ nơi mà thỉnh thoảng vẫn đi đón thằng cu Kem. Đến nơi, hắn nghe nói rằng Vi đến đón con nhưng có bà nội và bố nó đón trước rồi nên Vi đang khóc lóc đi đòi lại. Hắn bực, thấy trong người giận dữ như ai đang cướp đi đứa con mình vậy! Hắn gọi điện cho Tường Vi mấy cuộc nhưng không được. Mười một giờ đêm, Tường Vi về một mình. 

Cô đóng phòng không cho hắn kịp hỏi và khóc thút thít suốt đêm. Hắn gọi mấy lần nhưng không nghe thấy trả lời. Hắn quyết định đạp cửa để vào phòng Vi. Trời ơi, trán Vi nóng như lửa đốt! Suốt cả chiều và tối hôm qua cô đã dầm mưa rồi khóc suốt đêm mà! Hắn vội gọi điện vào công ty xin cho mình nghỉ phép hôm nay. 

Hắn vội vã đi mua thuốc, nấu cháo và làm tất cả những bài thuốc chữa cảm sốt theo kiểu dân gian. Tường Vi đã hạ sốt và tỉnh lại nhưng người thì như mất hồn. Chẳng cần biết vị trí của mình trong Vi là gì, hắn nghiêm nghị cương quyết nói với Vi rằng sẽ đòi lại bằng được thằng cu Kem về cho cô.

Sau nhiều lần hắn và Tường Vi nhờ những người thân quen và có sự can thiệp của chính quyền mới đón được thằng Kem trở về. Từ ngày đó không hiểu sao thằng nhỏ quấn hắn hơn. Những buổi chiều đi làm về, khi tới phòng là hắn như quên hết mọi áp lực mệt mỏi. Thằng bé quấn quýt làm hắn thấy rất vui.

- Tùng về quê. Khoảng một tuần.

Mẹ ốm!

Tờ giấy hắn viết vội và nhét lại ở khe cửa gửi cho Tường Vi. Lần này về quê, khi mẹ khỏe lại, hắn đã ỡm ờ ướm thử với mẹ về việc có thể hắn sẽ lấy người mẹ đơn thân làm vợ. Không thấy mẹ hắn nói gì.

Không hiểu sao hắn luôn có niềm tin tuyệt đối vào Vi! Một người mẹ đầy tự trọng, có tình yêu thương con vô bờ mà hắn từng thấy. Hắn lại nhớ đến câu nói của người xưa: “Trai tơ mà lấy nạ dòng/ Như nước mắm thối chấm lòng lợn thiu”. Nạ dòng thì sao chứ!

Đêm khuya. Thằng cu Kem lại quấy mẹ. Tường Vi lại hát ru con:

À…ơi…con ơi hãy ngủ đi con

Mẹ thương con nhất cả non nước này

Mai này con lớn nên người

Chở che con gái nhà người nghe con

À…ơi…!”

Tiếng hát ru của người mẹ cứ thấm dần, thấm dần vào tâm hồn hắn, cho hắn một niềm tin! 

Truyện ngắn của Lưu Minh Hải

Cây đa hồn làng
(BGĐT) - Tin đồn về việc xã quyết định chặt bỏ cây đa giữa làng để mở con đường trong chương trình xây dựng nông thôn mới loang ra làm nóng lên khắp làng trên xóm dưới. Ai cũng tỏ ra thạo tin. Ai cũng có chính kiến của mình. Đến cả trẻ con chúng cũng tranh khôn rằng phải thế nọ, phải thế kia. Quán nước bà Huê dưới gốc đa trở nên rôm rả hơn bao giờ hết.
 
Bìm bìm nở muộn
(BGĐT) - Bố cháu gọi cô lên.Thằng Hoàn lên tiếng gọi. Mùi nghĩ là mình ù tai nên nghe nhầm. Cô tiếp tục đảo thuốc. Tiếng đũa cọ vào thành chảo loạt xoạt. 
 
Hồn xoan
(BGĐT) - Sớm mai, nhà ông Khắc có tiếng khởi động của cái xe máy cóc ghẻ, con cub 81 cổ nhất còn sót lại của làng Cổ Cò. Ngày trước nó long lanh lắm. Kim vàng giọt lệ. Cúp tôm, yếm trắng. Vỏ nhựa màu cọ rêu bóng loáng... 
 
Vị muối
(BGĐT) - Nhiều người bảo biết gì khổ nấy. Ông Hỏa không công nhận. Thế ông biết buôn kiếm tiền nuôi vợ con cũng khổ à? Mấy chục năm bươn bả bán muối khiến mùi mồ hôi túa ra cũng xè xè mặn. 
 
 
mẹ đơn thân, Bắc Giang,
 
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Xếp theo:Mới nhấtHay nhất