Blouse trắng
Cập nhật: 11:00 | 27/02/2021

 

 

(BGĐT) - Nhiên ngồi phịch xuống ghế đá ở hành lang bệnh viện, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương trong khi ngoài trời nhiệt độ đang xuống rất thấp. Trời trở lạnh đột ngột như cô gái đỏng đảnh, thất thường.

Úp mặt vào hai lòng bàn tay, người Nhiên khẽ rung lên thổn thức. Ca cấp cứu đã không thành công. Cả ê kíp bác sĩ, y tá, hộ lý thẫn thờ. Một chiếc cáng phủ vải màu trắng vừa được di chuyển từ phòng cấp cứu về phía nhà lạnh, chờ thân nhân đến làm thủ tục. Nhiên rùng mình, hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt trái xoan, xinh xắn. Ông bác sĩ hướng dẫn thực tập cho Nhiên đứng đằng sau cô từ lúc nào:

- Em sẽ phải quen thôi! Vững tâm lên nào! - Nói rồi, ông lặng lẽ bước đi, để Nhiên ngồi một mình với những ký ức về mẹ. Cứ nhìn thấy người chết là Nhiên nghĩ đến mẹ. Nỗi ám ảnh ấy giày vò tâm trí Nhiên.

Blouse trắng, bệnh viện, nhiệt độ, trời trở lạnh

Minh họa: ĐINH HƯƠNG

Đã bao lâu rồi, Nhiên không khóc, kể từ ngày mẹ mất. Nhiên rèn cho mình tinh thần phải cứng rắn. Cái ngày biết tin mẹ bị bạo bệnh, Nhiên đã chui vào nhà tắm khóc rưng rức một mình. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt, tối sầm và đau nhói. Khối u ở dạ dày của mẹ ngày một lớn dần, di căn vào gan, phá hủy nội tạng. Nhìn mẹ héo mòn, ăn uống khó khăn, Nhiên đã hoảng sợ, vùi mặt vào gối mỗi khi màn đêm buông xuống, khóc đến cạn khô cả nước mắt.

Mẹ bị bệnh dai dẳng hàng năm trời nhưng tỉnh táo đến tận lúc ra đi. Vào giờ phút lâm chung ấy, mẹ vẫn đau đáu với ước mơ con gái trở thành bác sĩ. Ông ngoại trước lúc ra đi cũng dặn Nhiên như mẹ trăng trối. Trong số tất cả những đứa cháu nội ngoại, ông đặt kỳ vọng nhiều nhất ở Nhiên. Sự cẩn thận, chu đáo khiến ông có niềm tin chắc chắn rằng cháu gái sẽ trở thành một bác sĩ giỏi.

Mẹ mất, Nhiên không thể ở một mình trong căn nhà trống trải. Nhiên cũng không thể đến ở với bố. Nhiên không muốn làm xáo trộn gia đình riêng của bố. Bố đã lấy người đàn bà khác từ năm ngoái. Bố đã không đáp ứng lời van xin của mẹ, chờ đến khi Nhiên học xong lớp 12 thì mới ly dị. Bố thu dọn đồ đạc, quần áo, chia cả từng cái xô cái chậu với mẹ rồi ra đi trong sự chết lặng của Nhiên. Nhiên không muốn xen vào chuyện của người lớn nhưng cũng lờ mờ hiểu ra một phần của những rạn nứt giữa bố và mẹ. Mẹ bị vô sinh thứ phát nên không thể sinh thêm cho Nhiên một đứa em nào nữa. Tình cảm giữa bố mẹ phai nhạt dần theo năm tháng, duyên vợ chồng đã hết thì một trong hai người chẳng thể nào níu kéo, giằng giữ. 

Chính mẹ là người viết đơn ly hôn để giải phóng cho bố khỏi cuộc sống vợ chồng mà bố coi như địa ngục nhưng hôm ra tòa, giải quyết xong mọi chuyện thì mẹ bị một cơn đau bụng dữ dội. Mẹ âm thầm đi viện khám, lặng lẽ mua thuốc lá về sắc uống. Mẹ giấu Nhiên nhưng dì Thoa đã nói cho biết để còn chuẩn bị tinh thần. Nhiên choáng váng cả người nhưng trong lòng càng nung nấu quyết tâm đỗ Đại học Y bằng được. Nhiên khao khát đến lúc được khoác lên mình chiếc áo blouse trắng để chữa bệnh cho mẹ. Nhiên đâu biết rằng những tế bào ác tính đã di căn khắp người mẹ nên mẹ quyết định không hóa trị, xạ trị gì hết. Mẹ không muốn ra đi mà còn để lại một gánh nặng nợ nần cho đứa con gái bé bỏng duy nhất của mẹ. Mẹ muốn giữ lại ngôi nhà cho Nhiên lưu giữ những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ, giữ lại nơi Nhiên có thể quay về bất cứ khi nào Nhiên muốn.

Dì Thoa không cho Nhiên sống một mình cô độc trong căn nhà đó. Dì lo Nhiên ăn uống thất thường, không đủ sức khỏe để học hành. Dì lo Nhiên nhớ mẹ, buồn rầu, nghĩ ngợi mà sinh bệnh. Dì lo bọn thanh niên lêu lổng tán tỉnh và trêu chọc Nhiên mỗi tối. Dì lo đủ thứ cho Nhiên nên dì không thể nào yên tâm được. Dì đón Nhiên đến ở với gia đình dì. “Thôi thì sảy mẹ bú dì” - Nhiên tự an ủi mình và chuyển sách vở, quần áo, đồ dùng cá nhân sang nhà dì. Vợ chồng dì thương Nhiên lắm, đối xử với Nhiên công bằng như các con đẻ nhưng Nhiên vẫn giữ ý và giữ khoảng cách nhất định. Nhiên không dám đòi hỏi bất cứ thứ gì vì biết thân biết phận của kẻ ăn nhờ ở đậu. Dì Thoa sắm cho cái gì thì Nhiên dùng cái đó. Nhiên đã hình dung ra con đường phía trước của mình còn nhiều chông gai nên có một mái ấm như thế này là Nhiên cũng lấy làm an ủi.

Khi Nhiên đỗ Đại học Y, dì Thoa lo cuống lên. Dì tìm gặp bố Nhiên để hỏi xem có hỗ trợ cùng với vợ chồng dì lo cho Nhiên ăn học những sáu năm ở thành phố được không? Mình dì thì kham sao nổi bởi dì cũng đang nuôi hai con ăn học. Vợ chồng dì đều làm công nhân, tiền bạc chẳng dư dả trong khi có biết bao nhiêu khoản phải chi tiêu. Dì không ngờ bố Nhiên chẳng coi đó là tin mừng, thẳng thừng từ chối: “Con gái học lắm làm gì. Dì bảo con Nhiên vào công ty mà làm, chẳng tốn kém xin xỏ, lại có lương ngay mà tự nuôi thân, lấy một tấm chồng là yên phận”. Dì quay ngoắt về, nghĩ thầm: “Thuyết phục hạng người ấy chỉ tốn nước bọt”. Dì bực quá, kể hết cho Nhiên biết và tuyên bố: “Có phải cắm sổ đỏ đi vay ngân hàng thì dì cũng nuôi con ăn học đến nơi đến chốn, kiếm lấy cái nghề mà ấm bản thân”. 

Ngay lúc ấy Nhiên đã nghĩ đến chuyện chấm dứt con đường học hành. Nhiên không muốn trở thành gánh nặng đè lên vai vợ chồng dì. Nhưng chú gạt phăng ý định của Nhiên. Chú thuyết phục Nhiên: “Con đường học vấn không phải lúc nào cũng đơn giản! Đi làm ngay thì dễ chứ đi học mới khó. Con đã mất bao công sức ôn thi. Con phải nhớ đến lời dặn của ông ngoại, của mẹ con lúc lâm chung. Con đã quên hết rồi sao?”. Nhiên đỏ mặt xúc động. Bình thường chú rất ít nói nhưng chú đã nói câu nào là Nhiên phải suy nghĩ câu đó.

Tối ấy, vợ bố tìm đến nhà dì, ấn vào tay Nhiên một cái phong bì: “Mừng con đỗ đại học. Thôi, của ít lòng nhiều, con hãy nhận lấy”. Nhiên vẫn ác cảm với người đàn bà chen ngang vào hạnh phúc của mẹ, không muốn dính dáng gì đến người đàn bà ấy nhưng dì Thoa giục: “Con cầm lấy” và quay sang người đàn bà kia: “Cảm ơn chị đã có lòng”.

***

Nhiên về bệnh viện huyện công tác sau khi đã học thêm hai năm chuyên khoa sản. Bệnh viện tuyến dưới đang có chế độ ưu đãi đối với sinh viên tốt nghiệp Đại học Y chính quy. Vừa được biên chế lại vừa được một khoản tiền lớn, giúp dì Thoa trang trải nợ nần nên Nhiên từ chối những cơ hội ở lại thành phố. Làm bác sĩ sản khoa, được đón chào những sinh linh bé bỏng, đỏ hỏn đến với thế giới này, Nhiên cảm thấy trong lòng trào lên một cảm xúc vui sướng kỳ lạ.

- Bác sĩ Nhiên! Mau lên! Trường khoa đi công tác. Có một ca đẻ khó, cần bác sĩ đến khám! - Y tá Hòa gõ cửa phòng làm việc của Nhiên, gọi giật giọng. Nhiên không kịp nói gì, bước vội theo chị Hòa sang phòng khám. Vừa đi chị vừa thông báo:

- Bệnh nhân bốn mươi ba tuổi, sinh con đầu lòng, thai to. Bác sĩ thăm khám xem nên cho đẻ thường hay đẻ mổ.

- Vâng! Em sẽ kiểm tra ngay! - Nhiên rảo bước thật nhanh trên hành lang bệnh viện. Bất ngờ, Nhiên sững lại trước cửa phòng hộ sinh:

- Bố! - Dù bố đang đeo khẩu trang kín mít, chỉ hở hai con mắt nhưng Nhiên vẫn nhận ra. Nhiên định hỏi “Sao bố lại ở đây?” nhưng chợt hiểu sự việc nên im bặt. Bố đưa vợ đi đẻ. Phải rồi! Có lần dì Thoa đã kể với Nhiên rằng mẹ kế của con có thai rồi đấy. “Sau gần chục năm về ở một nhà thì họ cũng sắp có con chung. Hạnh phúc gớm. Dì tưởng bà ta điếc cơ”. Lúc nghe tin đó, Nhiên dửng dưng, cũng như bao năm nay bố thờ ơ, chẳng bận tâm xem Nhiên học hành, làm việc, ăn ở ra sao. Nhiên đã về lại ngôi nhà mà bố để lại cho mẹ con Nhiên rồi đi theo người đàn bà kia. Sau này Nhiên biết ngôi nhà đã được định giá và mẹ phải bán hết số vàng ông ngoại cho, trả cho bố số tiền trị giá một nửa ngôi nhà thì mẹ mới được toàn quyền sở hữu. Vậy mà Nhiên cứ tưởng bố hào phóng, cao thượng. Hóa ra bố cũng chi ly, tính toán, sòng phẳng.

- Nhiên... con!... - Bố lúng ta lúng túng - Con giúp bố! Dì con ở trong ấy. Đau lắm. Từ đêm qua tới giờ vẫn chưa sinh được. Hay là.. mổ?

Nhiên nhìn bố, giọng lạnh lùng: Bố yên tâm! Đàn bà nào trở dạ cũng đau như thế cả!

Nhiên bước vội vào phòng hộ sinh. Sản phụ nằm trên bàn, rên rỉ, van xin: “Bác sĩ ơi! Mổ cho tôi ngay đi!”. Nhiên đo vòng bụng, dự đoán thai phải nặng 3,6 kg, cổ tử cung đã mở 6-7 phân. Lúc này Nhiên có thể từ chối không đỡ cho sản phụ sinh thường mà chuyển lên phòng mổ, thậm chí đề nghị ký giấy chuyển viện tuyến trên. Nhưng bằng năng lực và kinh nghiệm của mình, bằng lời thề khi khoác lên người chiếc áo blouse trắng, Nhiên dẹp hết những riêng tư sang một bên, quả quyết:

- Không phải mổ, các chị chuẩn bị đi! Sản phụ vỡ ối nên sắp sinh rồi - Nhiên quay lại nói với các y tá và hộ lý - Ca này chuyển dạ lâu quá nên cần cho đẻ chỉ huy. Nhiên tiêm một mũi vào tĩnh mạch sản phụ. Một cơn co thắt tử cung làm sản phụ đau quằn quại. Trong khoảnh khắc ấy, Nhiên chẳng nghĩ gì khác ngoài nỗ lực để sản phụ được mẹ tròn con vuông. Oe…oe - đứa trẻ sơ sinh cất tiếng khóc chào đời khiến cả ê kip vỡ òa. Tiếng ý tá Hòa lảnh lót, reo vang:

- Con trai, nặng 3,5 kg nhé. Bác sĩ Nhiên khám chuẩn thế!

Nhiên trao thiên thần nhỏ cho bố ở ngoài phòng hộ sinh:

- Con chúc mừng bố!

Bố Nhiên mừng rỡ, chìa tay ra, cuống quýt: Cảm ơn con! Bố cảm ơn con nhiều lắm!

Nhiên đi nhanh về phòng làm việc, trong lòng quên hết những giận hờn với bố từ trước đến nay, quên hết nỗi ác cảm với người đàn bà của bố vốn ngự ở trong lòng bấy lâu nay. Nhiên nghĩ đến chuyện đi mua cháo và trái cây để dì ăn cho có sữa. Người đàn bà ấy nắm bàn tay Nhiên như để bày tỏ lòng biết ơn mà chẳng thể thốt ra lời. Còn Nhiên, cô chợt nghĩ đến mẹ và tự hỏi không biết ở thế giới bên kia mẹ có biết rằng hôm nay là một ngày đặc biệt với Nhiên? Đang nghĩ ngợi bần thần thì trưởng khoa gọi điện khiến Nhiên giật mình:

- Bác sĩ Nhiên! Chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đi chống dịch Covid-19 nhé. Bệnh viện sẽ lập danh sách. Bác sĩ có ý kiến gì không?

- Dạ! Tôi sẵn sàng! - Nhiên dứt khoát. Từ ngày đi làm, Nhiên chưa bao giờ từ chối bất cứ nhiệm vụ nào được giao.

Tối ấy, Nhiên thắp ba nén nhang lên bàn thờ mẹ, đứng trước di ảnh thì thầm kể cho mẹ nghe những chuyện đã diễn ra trong ngày. Mắt Nhiên mờ đi trước khỏi nhang bảng lảng. Dường như mẹ đang mỉm cười khi biết Nhiên có thêm một đứa em trai, biết Nhiên có tên trong danh sách các y bác sĩ tình nguyện tham gia chống dịch bệnh: “Con gái ngoan! Con đã làm đúng lương tâm của một người thầy thuốc. Con sẽ không phải hổ thẹn khi khoác lên mình chiếc áo blouse trắng”.

- Mẹ! Mẹ ơi! - Nhiên giật mình tỉnh giấc. Ngoài kia chỉ có tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây.

 

Truyện ngắn của Trần Thúy Lành
Màu nắng của cha
(BGĐT) - Con gái của Hoàng đã không còn là một cô bé con nữa. Cô gái vừa qua tuổi thiếu niên bỏ hàng giờ đồng hồ xoay người ngắm vuốt trước gương. Nó tìm mua những chiếc váy ngắn. Nó bắt đầu xin bố tiền mua những thỏi son nhũ lấp lánh. Và nhiều lần trong những lúc lẽ ra phải làm bài tập thì Hoàng bắt gặp nó ngồi thẫn thờ nhìn vào điểm vô định nào đó.
 
Hương sưa nguồn cội
(BGĐT) - Vừa về đến nhà, đập vào mắt Huân là nét chữ viết vội bằng gạch non ghi số điện thoại của ai đó trên bức tường vôi trắng. Hỏi, mẹ nói có một ông mấy lần đến gạ mua cái nóc nhà. Ông ấy bảo nếu đồng ý bán thì gọi vào cái số đấy.
 
Giọt máu đào
(BGĐT) - Khi bà nội tôi sinh đến người con trai thứ ba thì họ hàng, làng xóm đều bảo: “Ông bà Tâm cố mà đẻ thêm một cô công chúa kẻo tam nam bất phú”. Ông tôi bảo bà tôi: “Đẻ thì đẻ sợ gì. Trời sinh voi khắc trời sinh cỏ. Bà cứ đẻ hết trứng cho tôi, thể nào cũng được con gái”. 
 
Chợt thấy thương ai
(BGĐT)- Công ty sẽ tổ chức đoàn công tác đi Hà Giang. Quý Hương thấy lòng có chút gờn gợn. Cô biết chắc thành phần đoàn công tác không thể nào vắng mình - với tư cách sếp phó phụ trách chuyên môn và cô ta, chuyên viên trong lĩnh vực đó.
 


Blouse trắng, bệnh viện, nhiệt độ, trời trở lạnh
 
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Xếp theo:Mới nhấtHay nhất