Hạnh phúc bất ngờ
Cập nhật: 07:00 | 23/05/2020

 

 

(BGĐT) - Thế là tôi đã hoàn thành chương trình huấn luyện chiến sĩ mới. Ba tháng vất vả với bao điều mới lạ cũng đã qua. Từ một thanh niên tự do, đang lơ ngơ trước cuộc đời, bước vào quân ngũ, tôi như người được lột xác. Môi trường mới, quân kỷ, quân phong, giờ nào việc nấy chính xác tới từng phút. Bạn bè mới, cùng trang lứa. 

Từ bốn phương về đây, chúng tôi được các chỉ huy và đồng đội đi trước huấn luyện, giúp đỡ quen dần với cuộc sống quân ngũ. Thư về nhà, thư cho Trang tôi kể nhiều về sự đổi thay này. Kể cũng lạ. Đang có điện thoại di động để a lô, nhắn tin, vào đây không được dùng nó nữa, chuyển sang liên lạc bằng thư tôi cũng quen ngay và hào hứng ra phết. 

Vui nhất là khi nhận được thư Trang. Tôi đọc ngấu nghiến. Từng câu, từng chữ thuộc nằm lòng. Nhìn con chữ nguệch ngoạc của em, tôi thấy em như đang cười. Rõ khổ. Hai đứa tôi quen vi tính, laptop, quen I-phone, Ipad rồi nên chữ nghĩa có ra gì đâu. Ấy vậy mà đọc thư nhau lại thấy có hồn và rưng rưng đến lạ. Thế mới hiểu thời ông bà, bố mẹ tôi lại trân quý những lá thư xanh biết nhường nào.

hạnh phúc bất ngờ, Covid-19

Minh họa: ĐH 

Huấn luyện chiến sĩ mới kết thúc có nghĩa là chúng tôi sẽ được phân về các đơn vị trở thành người lính thực thụ. Binh nhất hẳn hoi rồi. Do rèn luyện tốt, đạt kết quả cao, tôi được chọn đi học lớp thông tin. Được tin này tôi mừng lắm. Đúng nguyện vọng, sở trường của tôi rồi. Ở nhà, tôi ham mê vi tính, tin học. Nào ngờ vào quân đội tôi lại được toại nguyện. 

Trở thành lính thông tin thì còn gì bằng. Thư cho Trang tôi khoe liền. Nàng học trung cấp y sau này sẽ trở thành y sĩ, bác sĩ. Biết đâu đấy, tôi sẽ thành sĩ quan thông tin thì sao? Kể cả không sĩ quan đi nữa, chỉ làm lính thông tin chuyên nghiệp thôi cũng đã tốt lắm rồi. Bố tôi bảo, ở đời được làm điều mình thích đó là hạnh phúc. Tôi và Trang đều vậy. Thế thì còn mơ gì hơn nữa?

“Tuýt! Tuýt tuýt!”. Tiếng còi báo động của chỉ huy bất chợt vang lên. Tôi giật bắn mình ngơ ngác. Định thần lại tôi nhận ngay ra tình cảnh của mình. Vậy là mình đang mơ. Mơ giữa rừng. Không phải “công chúa ngủ trong rừng” mà là lính, là cái thằng tôi đây này. Cả tuần nay, đơn vị tôi phải làm lều lán ở đây nhường doanh trại cho quân khu làm khu cách ly tập trung phòng, chống dịch Covid - 19.

Còi lệnh báo động di chuyển đơn vị. Lại đi đâu nữa đây? Giữa đêm hôm khuya khoắt này? Tôi cuống cuồng gấp chăn màn, quần áo nhét vào ba lô. Tiếp đó, cầm cây súng, tôi lao ra chỗ tập trung. Đêm tối mù mù. Mưa bay lất phất. Sao năm nay lại mưa nhiều đến thế? Có hôm, trời trở chứng, hứng lên lại còn mưa đá, lốc xoáy nữa chứ. Thì cái đêm đầu tiên đơn vị tôi vừa chân ướt chân ráo tới đây đấy thôi. Mưa như trút nước. Gió gầm rú. Chớp xé đêm. Vạch nhì nhằng. Ai nấy đều ướt như chuột lột, mặc dù tăng võng che chắn khá đầy đủ.

Tập hợp đội hình xong, Đại đội trưởng Hòa quán triệt: “Toàn đơn vị trở lại doanh trại cũ. Tốc độ hành quân… cự ly giãn cách…. hướng hành quân… Xuất phát!”. Lần lượt trung đội một, trung đội hai rồi đến trung đội ba của tôi nối đuôi nhau lầm lũi đi. Bắt đầu có sự xì xào bàn tán. Vậy là dịch Covid lui rồi, được về doanh trại rồi. Không phải gối đất nằm sương nữa.

Tang tảng sáng, chúng tôi đã về tới gần doanh trại. Lệnh nghỉ chân ban ra. Tới lúc này, Đại đội trưởng mới cho biết: “Tình hình đại dịch Covid-19 đang diễn biến rất phức tạp. Nhiều khu cách ly tập trung đã quá tải vì đón người từ nước ngoài về. 

Đơn vị chúng ta trở lại doanh trại cũ có nhiệm vụ bảo đảm an toàn, phục vụ trực tiếp những người cách ly ở đây. Đối mặt với hiểm nguy nên các đồng chí phải hết sức cẩn thận...”. “Giời ạ! Cứ tưởng dịch lui rồi!”. Thằng Bang A2 bất ngờ thốt lên. Tiếng ai đó xen ngang: “Thôi. Thế cũng được. Miễn là ngủ nghỉ trong nhà cũ của mình là được rồi!”.

“Không có chuyện đó đâu - Đại đội trưởng chắc nghe thấy chúng tôi xì xào liền giải thích - Chúng ta sẽ căng lều bạt tại sân doanh trại để nghỉ. Toàn bộ các phòng, giường chiếu, chăn màn nhường cho những người cách ly. Nhiệm vụ của chúng ta là phục vụ cơm nước, cùng đội ngũ y bác sĩ kiểm tra thân nhiệt, chăm sóc sức khỏe, bảo vệ an toàn cho họ. Các đồng chí rõ cả chưa?”. “Rõ!”. Chúng tôi đồng thanh đáp.

Các tổ bộ phận được hình thành. Tổ nhà bếp cấp dưỡng; tổ chuyển đồ ăn, nước uống; tổ cùng quân y đo thân nhiệt, lấy mẫu máu xét nghiệm; tổ canh gác, bảo vệ; tổ thông tin truyền thông… Ai nấy đều luôn chân, luôn tay. Có lúc phải hỗ trợ chi viện cho nhau giữa các tổ. Phục vụ mấy trăm người chứ ít gì? Sao mà người về cách ly nhiều thế? Có đêm, đang ngủ ngon thì có lệnh đón tiếp. Bốn, năm chiếc xe chở người từ sân bay tới. 

Lại chia nhau dẫn họ nhận phòng, giao chăn chiếu. Rồi cháo bánh phục vụ luôn (vì họ chưa ăn tối). Một vài người đòi đổi phòng, đổi chăn, thay chiếu. Thậm chí có người tụ tập quát tháo đòi về nhà, không cách ly. Chúng tôi lại phải động viên, giải thích. Mềm mỏng nhưng cương quyết. Cuối cùng rồi cũng ổn. Xong việc thì ai nấy đều mệt nhoài.

Tôi bỗng thấy tự hào, hãnh diện lắm. Bộ đội Cụ Hồ mà. Ông tôi, bố tôi ngày trước còn khổ gấp nhiều lần thế này cơ. Bom đạn quanh mình, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt đâu được như chúng tôi bây giờ. Như thế này có là gì.

“Cứ tưởng xong huấn luyện tân binh thì sẽ sướng nào ngờ”. Thằng Bang oang oang. “Mày cẩn thận cái mồm đấy”. Tôi nói lại với nó. Nó hềnh hệch. “Tao sợ gì? Nói chỉ có đúng thôi. Bộ đội thế này chán chết. Giá có thằng giặc nào bòm nhau với nó lại hay. Đằng này, trận chiến gì mà đánh nhau chẳng thấy kẻ thù đâu cả?”. “Tao bảo mày cẩn thận cái mồm là có hai ý đấy - Tôi đáp lại - Thứ nhất, nói năng phải giữ mồm giữ miệng, chớ có văng mạng. Thứ hai, liên tục đeo khẩu trang vào. Virus nó không nể đâu. Giặc vô hình này mới nguy hiểm. Đừng có chủ quan!”. Nghe xong, Bang hiểu ra ngồi im.

Hơn mười giờ đêm, chúng tôi xong các việc trở về chỗ nghỉ. Tôi lôi bánh mì vừa được phát ra ăn. Thằng nào thằng nấy ăn ngấu nghiến. Ăn xong thì cái mệt được dịp trỗi dậy. Mắt chúng tôi díp lại rồi cứ thế lăn ra ngủ.

“Các chị ơi! Ra nhìn bộ đội nằm ngủ kìa!”. Có tiếng nói thì thào vọng xuống từ tầng hai. Tôi quay nghiêng người dỏng tai nghe. “Rõ khổ. Các anh ấy nằm la liệt dưới đất kìa. Có người còn không kịp mắc màn nữa. Chắc mệt quá đây mà. Vậy mà cái cô gì từ nước ngoài về còn vành vẻ. Bà ta chê ỏng chê eo phòng nghỉ chứ. Cứ đòi hỏi như khách sạn cơ. Kia kìa! Ra nhìn bộ đội họ nhường giường chiếu, nhường phòng nghỉ cho mình để nằm đất phơi sương kia kìa”.

Những lời bàn tán của họ lọt hết vào tai tôi. Tôi bỗng thấy tự hào, hãnh diện lắm. Bộ đội Cụ Hồ mà. Ông tôi, bố tôi ngày trước còn khổ gấp nhiều lần thế này cơ. Bom đạn quanh mình, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt đâu được như chúng tôi bây giờ. Như thế này có là gì.

Còi báo động lại vang lên. Chúng tôi bật dậy tập hợp đội ngũ. Chỉ huy cho biết bệnh viện báo về đang cần một cơ số máu cấp cứu. Đặc biệt nhóm máu O. Đồng chí nào nhóm màu này vui lòng hiến máu cứu người. Chính là tôi đây. Tôi biết điều này vì trong hồ sơ sức khỏe của tôi ghi rất rõ. Tôi liền giơ tay dõng dạc: “Có tôi!”. “Hoan hô đồng chí Hoàng - b trưởng phấn khởi - Mời đồng chí theo xe quân y lên bệnh viện. Khẩn trương”.

Tới nơi, tôi được xét nghiệm gấp. Các chỉ số đều tốt. Các bác sĩ tiến hành lấy máu. Sau đó, họ đưa tôi về phòng nghỉ. Người tôi mệt nhoài. Tôi biết mình mệt không phải vì mất máu mà cái chính là do thiếu ngủ. Mấy đêm nay đêm nào tôi cũng chỉ chợp mắt được vài tiếng thôi. Vậy là tôi thiếp đi.

“Chị! Tình hình bệnh nhân sao rồi?”. “Ổn rồi. May quá có anh bộ đội cho máu nên ông ta đã qua cơn nguy kịch”. Tôi nghe loáng thoáng. Đến đoạn “anh bộ đội cho máu… ổn rồi” thì tôi tỉnh như sáo.

Ba cô gái choàng áo bảo hộ y tế che kín người đang ngồi giữa phòng. Trên mặt bàn là suất ăn bồi dưỡng dành cho những người vừa hiến máu. Một cô bê nó đặt sang cái bàn bên cạnh rồi nói: “Mời anh lại ăn bánh sữa ạ”. Tôi nghe giọng quen quen, ngẩng lên nhìn. Cao ráo, dáng đẹp. Mỗi tội che kín hết chẳng biết có xinh hay không. Cô ta cũng nhìn tôi chằm chằm. Tôi bịt khẩu trang, đứng cách em ba mét chăm chú nhìn lại. Bất ngờ em reo lên: “Anh Hoàng! Phải anh Hoàng không?”.

Tôi sững người. Hai cô gái kia cũng tròn mắt. Cô gái vừa nói tiếp tục reo to: “Em đây! Thu Trang đây!. “Trời! Thu Trang!”. Tôi kêu lên và chạy tới gần em. “Không được - Tiếng hai cô gái kia quát lên - Yêu cầu hai bạn giữ đúng khoảng cách!”. Cả tôi và Trang cùng sững lại rồi cùng chợt hiểu ra tình cảnh của mình. Thì ra, Trang cùng các bạn trường y được gọi trở lại trường đăng ký tình nguyện đi hỗ trợ chống dịch. Nàng vừa đến đây hôm kia. 

Biết gần đơn vị tôi nhưng nàng nghĩ tôi đã đi học lớp thông tin nên không kiếm thăm. Thì trong thư tôi chả khoe vậy rồi còn gì? Có điện thoại di động đâu mà liên lạc? Hơn nữa, kỷ luật cách ly không cho phép nàng tự do ra ngoài. Không ngờ, chúng tôi được gặp nhau. Cả hai cùng ở tuyến đầu chống dịch.

Hai cô gái kia, một bác sĩ, một y sĩ thấy hai đứa tôi vậy thì vui lắm. Họ cười nói, tếu táo đủ điều. Bốn chúng tôi cuốn hút vào câu chuyện tình yêu thời Covid quên cả suất ăn bồi dưỡng của tôi đang bỏ trên bàn. Vừa lúc đó, tin từ phòng mổ báo về: Bệnh nhân người nước ngoài được tiếp máu đã hoàn toàn tỉnh táo, qua cơn nguy kịch. Chúng tôi reo lên mừng rỡ. Tôi thấy mình khỏe và vui hơn bao giờ hết. Ngoài kia, trời đã sáng tự bao giờ…

Người mẫu đặc biệt
(BGĐT) - Căn nhà đẹp ở khu phố cổ là tư gia của cặp vợ chồng nghệ sĩ nhiếp ảnh. Trên tường giăng đầy ảnh nữ chủ nhân. Khách mới đến sẽ có cảm giác chủ nhân cố tình khoe vợ đẹp.
 
Bìm bìm nở muộn
(BGĐT) - Bố cháu gọi cô lên.Thằng Hoàn lên tiếng gọi. Mùi nghĩ là mình ù tai nên nghe nhầm. Cô tiếp tục đảo thuốc. Tiếng đũa cọ vào thành chảo loạt xoạt. 
 
Cây đa hồn làng
(BGĐT) - Tin đồn về việc xã quyết định chặt bỏ cây đa giữa làng để mở con đường trong chương trình xây dựng nông thôn mới loang ra làm nóng lên khắp làng trên xóm dưới. Ai cũng tỏ ra thạo tin. Ai cũng có chính kiến của mình. Đến cả trẻ con chúng cũng tranh khôn rằng phải thế nọ, phải thế kia. Quán nước bà Huê dưới gốc đa trở nên rôm rả hơn bao giờ hết.
 
Niềm hạnh phúc
(BGĐT) - Ông Thường bước khập khiễng, một tay buông thõng trong ống tay áo gió lùa, tay còn lại bưng rổ trứng gà từ góc vườn bước vào sân, miệng hồ hởi gọi vợ:
 
Hạnh phúc muộn
(BGĐT) - Con đường nhỏ từ quốc lộ rẽ vào nơi làm việc của Hội Người mù giờ không một bóng người. Bão số 09 đêm nay sẽ đổ bộ vào đất liền. Gió rú rít liên hồi. Trời sấm chớp bủa giăng. Mưa bắt đầu nặng hạt. Một bóng người cứ băng băng trong mưa tiến về khu nhà tập thể. 
 
Người hạnh phúc nhất làng
(BGĐT) - Cụ giáo Đào đang giương kính đọc sách thì Khả đến. Cụ thong thả cất quyển sách rồi đi pha nước mời khách.
 

Truyện ngắn của Đỗ Xuân Thu 

hạnh phúc bất ngờ, Covid-19
 
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Xếp theo:Mới nhấtHay nhất