Lúc nào tôi cũng hướng về quê hương
Cập nhật: 14:01 | 20/11/2018

 

(BGĐT) - Rời ngôi nhà luôn rộn rã tiếng cười ở thị trấn Plei Kần, huyện Ngọc Hồi (tỉnh Kon Tum), suốt chặng đường về, tôi cứ miên man nghĩ về câu nói của bà Phạm Thị Bàng: Dù cuộc sống có gian khó hay khá giả, thì trái tim tôi vẫn đau đáu hướng về quê hương Bắc Giang. Quê hương chính là động lực thôi thúc tôi vươn lên trong cuộc sống.

Nỗ lực lập nghiệp nơi quê mới

Ngôi nhà nằm ngay một ngã ba lớn, thuộc tổ dân phố 6, thị trấn Plei Kần (huyện Ngọc Hồi) hôm nay có khách. Vợ chồng chủ nhà, bà Phạm Thị Bàng và ông Ngô Văn Hồng cứ áy náy mãi khi để khách phải ngồi trò chuyện ở gian bán thức ăn chăn nuôi, thuốc thú y. "Con cái sống riêng cả, chỉ có hai ông bà, ở đây vừa là nhà ở, vừa là cửa hàng nên bề bộn lắm. Mấy chú thông cảm"- bà Bàng nhỏ nhẹ. Mọi người cười xòa. Thế rồi, vừa bận rộn luôn tay bán hàng, tư vấn sử dụng thuốc thú y, hai vợ chồng bà vừa kể cho chúng tôi nghe về những ngày gian khó, vất vả đã qua, kể từ khi rời quê hương Bắc Giang đi lập nghiệp ở vùng đất mới.

Hướng về quê hương, thức ăn chăn nuôi, thuốc thú y, động lực

Cửa hàng bán thức ăn chăn nuôi và thuốc thú y của vợ chồng bà Phạm Thị Bàng.

"Tôi nhớ là vào giữa năm 1985, một nhà họ hàng xa có anh em ở tỉnh Lâm Đồng về thăm, không biết trong bữa cơm ấy nói thế nào mà ông nhà tôi cứ lộ vẻ trăn trở, suy nghĩ mãi. Rồi bất ngờ ông nói với tôi: Hay là ta đi vào Lâm Đồng làm ăn? Tôi nghe mà giật mình" - bà Bàng kể. "Tôi nghĩ ông ấy nói đùa, nhưng tôi cũng không phản đối, dù trong bụng lo lắm. Ở nơi đó, lạ đất lạ nước, biết rồi mọi chuyện sẽ như thế nào? Từ nhỏ đến giờ có ra khỏi lũy tre làng đâu. Ở quê nghèo đói một tý nhưng có anh em, họ hàng, tắt lửa tối đèn, vào trong ấy, nghe nói mỗi nhà ở một quả đồi, gặp nhau cũng khó. Ai ngờ ông ấy nói đi là đi thật. Ông thuyết phục tôi rằng, trong đó đất rộng người thưa, đất đai màu mỡ, hom sắn thả xuống cũng mọc thành cây, hạt lúa thả xuống cũng cho bông, không chật chội, khó khăn như ngoài này. Vợ chồng mình có sức khỏe, cứ kiên trì, cần mẫn làm lụng thì sẽ khá lên. Tôi nghe cũng xuôi tai nhưng vẫn rất lo lắng...".

Ông Ngô Văn Hồng đỡ lời vợ: "Sau đó, tôi rời xã Thượng Lan, huyện Việt Yên vào huyện Đạ Huoai, tỉnh Lâm Đồng lập nghiệp. Có ít tiền dành dụm, chúng tôi mua miếng đất dựng nhà tạm, bắt đầu hành trình chinh phục vùng đất mới".

Nhớ những ngày đầu tiên đặt chân đến mảnh đất này, ông bà cho biết nơi đây còn hoang sơ, heo hút, vợ chồng bà vừa lo lắng với công việc phía trước, vừa quay quắt nhớ gia đình, quê hương trong từng bữa ăn, giấc ngủ. Gạt mọi tâm tư sang một bên, hai vợ chồng lao vào làm việc cật lực cả ngày lẫn đêm. Với đôi bàn tay và đức tính chăm chỉ, siêng năng, được sự chia sẻ, giúp đỡ của các gia đình cùng quê đi trước, hai ông bà chặt cây rừng làm nhà; khai hoang đất trồng lúa, mì. Tối đến, bên bếp lửa, anh em đồng hương tụ tập bàn chuyện làm ăn...

Với nỗ lực không ngừng nghỉ, sau 5 năm, vợ chồng bà Bàng đã có hàng chục ha đất rẫy, sản xuất theo phương thức lấy ngắn nuôi dài. Ông bà vừa trồng lúa, mì, bắp, vừa trồng cà phê, cao su. Khó có thể kể hết những gian nan ngày ấy, nhất là chuyện mày mò học hỏi kinh nghiệm trồng, chăm sóc cao su, cà phê.

"Ấy là một câu chuyện dài chú ạ- ông Hồng nhớ lại- Cái anh nông dân vùng Bắc Bộ như mình, từ cha sinh mẹ đẻ đến lúc lớn lên, đi bộ đội, lấy vợ, sinh con cũng chỉ biết lúa má, ngô khoai chứ biết gì đến cà phê, cao su. Thế mà đùng một cái lại phải lo làm đất, đào hố, xuống giống, rồi bón phân, tỉa cành... Khó đáo để nhưng cũng phải học thôi. Được cái mình cần cù, chịu khó nên cũng nhanh". Sẵn có nghề thú y, ông Hồng vừa phát triển chăn nuôi ở gia đình, vừa sẵn sàng giúp người dân trong vùng trị bệnh cho gia súc gia cầm, vì vậy ông rất được người dân địa phương quý mến.

Hướng về quê hương, thức ăn chăn nuôi, thuốc thú y, động lực

Ông Ngô Văn Hồng (trái) luôn tất bật với công việc.

Cuộc "di cư" lần thứ hai

Thế nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó! Năm 2003, lần thứ hai ông bà lại thực hiện cuộc di cư lớn: Lên huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum lập nghiệp.

Đến bây giờ, khi nhắc lại, chưa bao giờ bà Bàng thấy ân hận với quyết định lên Kon Tum của hai vợ chồng hồi năm 2003. Nghĩ cũng lạ, khi rời Bắc Giang vào Lâm Đồng, bà đã lo lắng, trăn trở rất nhiều, thậm chí là không chịu đi, ông phải kỳ công thuyết phục, nhưng khi từ Lâm Đồng rời đến Kon Tum, bà lại quyết định chóng vánh, nhẹ nhõm. Theo bà, đó là gia đình bà có duyên với vùng "đất lành chim đậu".

Hướng về quê hương, thức ăn chăn nuôi, thuốc thú y, động lực

Số gia đình, người con Bắc Giang sinh sống trên đất Kon Tum tăng dần qua mỗi năm. Phát huy truyền thống của quê hương Bắc Giang, gia đình nào cũng nỗ lực vươn lên xây dựng cuộc sống ấm no, khẳng định mình, đóng góp vào sự phát triển của quê mới Kon Tum. Với họ, quê hương Bắc Giang không chỉ là nơi một năm có vài lần về cúng giỗ, viếng mộ tổ tiên, ông bà mà luôn là nơi đau đáu nhớ về với tất cả những tình cảm yêu thương và trân trọng nhất...”.


Anh Nguyễn Văn Sự - Chi hội trưởng Chi hội đồng hương Bắc Giang ở huyện Ngọc Hồi

Hơn 30 năm rời quê hương Bắc Giang, dù là ở Lâm Đồng trước đây, hay là ở tỉnh Kon Tum hiện nay, vợ chồng bà Phạm Thị Bàng luôn chí thú làm ăn. Theo lời giới thiệu vui của anh Nguyễn Văn Sự, vợ chồng bà Bàng- ông Hồng luôn thành công với mô hình "hai nhà", ấy là nhà nông và nhà... buôn (bán)!. "Anh em hay đùa như vậy là vì ngoài trồng cà phê, cao su, phát triển chăn nuôi, tôi còn mở một cửa hàng bán thức ăn chăn nuôi và thuốc thú y. Sẵn có tay nghề và kinh nghiệm nhiều năm, tôi còn chữa bệnh cho gia súc, gia cầm của bà con trong vùng"- ông Hồng cười. "Về thu nhập của gia đình tôi thì cũng bình thường thôi, vài trăm triệu đồng mỗi năm- bà Bàng nhún nhường tiếp lời - Ở Kon Tum, có những gia đình quê Bắc Giang làm ăn, buôn bán giỏi lắm, kinh tế vững, có nhiều đóng góp cho quê hương".

Sống vui, sống khỏe, sống có ích nên năm nay tròn 60 tuổi nhưng ông Hồng, bà Bàng còn mạnh khỏe. Đặc biệt, dù khi cuộc sống còn gian khó hay như bây giờ đã khá giả, thì bản chất sống của vợ chồng bà vẫn chẳng thay đổi, luôn gần gũi, rộng lòng giúp đỡ những gia đình có hoàn cảnh khó khăn hơn mình. Bản thân ông Hồng là Chi hội phó Chi hội đồng hương Bắc Giang ở huyện Ngọc Hồi, luôn năng nổ với công tác hội, được anh em nể trọng.

Yêu quê hương mới nhưng không vì thế mà quên quê cha, đất tổ, nơi chôn nhau cắt rốn của mình, ông bà kể nhiều về những việc làm của Hội đồng hương; về tình cảm dành cho quê hương, anh em ngoài Bắc. Ông bà thường dạy con cái, nếu không biết trân trọng quê hương, không trân trọng quá khứ, cuộc sống của con người sẽ không còn ý nghĩa gì. Thuộc thế hệ thứ hai sinh sống, lập nghiệp trên đất Kon Tum, các con của ông bà không làm cho cha mẹ phải phiền lòng. Được cha mẹ rèn dạy tính tự lập từ nhỏ nên cả ba anh em đều sớm tìm được hướng đi cho riêng mình, và đến nay cả ba đều đã trưởng thành, có gia đình riêng và cuộc sống hạnh phúc.

Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Quang Thuấn: Ở đâu cũng cần làm hết trách nhiệm, lương tâm của người thầy
(BGĐT) - 39 năm gắn bó với sự nghiệp giáo dục, điều mà Nhà giáo Ưu tú Nguyễn Quang Thuấn, nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Chuyên Thái Nguyên cảm thấy hạnh phúc nhất là học trò thành đạt, trở thành những người có ích cho xã hội.
 
Nguyễn Thị Hoa giành giải Nhất Hội thi phụ nữ Hiệp Hòa tài năng - duyên dáng
(BGĐT) - Tối 29-9, tại thị trấn Thắng diễn ra đêm chung kết hội thi “Phụ nữ Hiệp Hòa Tài năng- Duyên dáng” trong sự cổ vũ của đông đảo khán giả trong và ngoài huyện.
 
Khởi nghiệp với cửa hàng bách hóa Q-Mart
(BGĐT) - Anh Đường Văn Quân (SN 1983) ở thôn Khả Lã, xã Tân Lập, huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) hiện là chủ chuỗi cửa hàng tự chọn Q - Mart và là Giám đốc Công ty cổ phần đầu tư Việt Lai Phát chuyên hoạt động xuất khẩu vải thiều. Không chỉ làm giàu cho bản thân, gia đình, anh còn tạo việc làm cho thanh niên và góp phần tiêu thụ nông sản cho người dân trên địa bàn. 
 

Hồng Lam

Hướng về quê hương, thức ăn chăn nuôi, thuốc thú y, động lực
 
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Xếp theo:Mới nhấtHay nhất