Lá bùa hình con rắn và vụ thảm án chưa có lời giải
Cập nhật: 07:00 | 04/10/2018

 

Sau vụ án mạng, người ta phát hiện trong ba lô của hung thủ một lá bùa vẽ hình con rắn đang há miệng, thè lưỡi, nhìn rất quái dị.

Làng Vũ Đại trong những câu chuyện của nhà văn Nam Cao nổi tiếng cả nước. Ngôi làng ấy đã đổi tên thành làng Đại Hoàng từ lâu. Nay làng Đại Hoàng thuộc xã Hòa Hậu (Lý Nhân, Hà Nam), nằm cạnh sông Hồng, giáp Thái Bình và Nam Định.

Thảm án ấy xảy ra cách nay đã hơn 30 năm, nhưng mỗi lần nhắc đến, người dân làng Đại Hoàng vẫn rùng mình sợ hãi. Câu chuyện khủng khiếp ấy đã ám ảnh người dân quá nặng nề, mà thời gian nửa kiếp người vẫn chưa xóa được.

Phóng viên tìm về làng Đại Hoàng, lật lại vụ án thảm khốc và hết sức bí ẩn năm xưa, để mong tìm được phần nào lời giải cho câu chuyện kinh hãi này.

Ký ức hãi hùng

lá bùa, thảm án, ngôi nhà, án mạng, vụ án, hung thủ,  con rắn, làng Vũ Đại

Ông Trần Đức Thạc.

Khi chúng tôi hỏi lại vụ án năm xưa, cụ Trần Đức Thạc bảo: Tôi là anh cái Hoàn. Tôi là thứ 3 trong nhà. Năm nay tôi cũng 80 rồi. Cái Hoàn nhà tôi là em út. Số nó đúng là quá khổ cháu ạ. Chồng nó là người ở làng Tảo Môn, xã Nhân Hòa.

Em gái tôi sinh năm 1946. Tuổi 30 mới lấy được chồng. Thế nhưng, nó lại lấy ngay phải thằng chồng ngỗ ngược. Tôi chỉ biết đó là một thằng ngỗ ngược, nóng tính, nhưng lý do gì nó giết em gái tôi, giết cả 2 đứa cháu của tôi, thì tôi không thể nào giải thích được. Mấy chục năm nay, hành động tàn ác của nó, sự mất mát của gia đình tôi, cứ ám ảnh tôi mãi, không sao gỡ ra khỏi đầu tôi được.

Hôm vụ án xảy ra, tôi đang ở nhà mình mãi Hải Phòng. Nhận được điện báo, tôi về ngay, nhưng về đến nơi, thì em tôi, hai cháu tôi đã được dân làng, họ hàng đào sâu chôn chặt rồi. Sau đó, tôi lại ra Hải Phòng, ngôi nhà này bỏ hoang, không ai dám ở.

Năm 2011, con trai tôi bán nhà ở Phủ Lý về đây ở, rồi đưa tôi về. Bố con tôi mời thầy cúng làm lễ cẩn thận lắm. Tôi cũng bốc bát hương thờ mấy mẹ con cái Hoàn. Sự việc cụ thể thế nào, tôi nắm cũng không rõ lắm. Tôi chỉ biết rằng, thằng Sửu chém chết cả em gái tôi và 2 đứa cháu tôi. Nó cũng tự mổ bụng mình để trả giá rồi…”.

Nói đến đây, cụ Thạc rưng rưng, không nói được thêm nữa. Ký ức ấy quá đau đớn, nên cụ cứ nghẹn ngào. Cụ quay sang người con trai, bảo đi tìm ông Bình.

Cảnh tượng man rợ

Vừa xong ngụm trà, thì người đàn ông có làn da rám nắng, gầy còm nhom có mặt trong nhà. Ông giới thiệu là Trần Đức Bình, anh họ của chị Trần Thị Hoàn, nạn nhân trong vụ án đau lòng. Ông bảo, ông là người chứng kiến gần như tường tận vụ án đau lòng ấy và bao nhiêu năm nay, những hình ảnh đau xót cứ canh cánh bên lòng.

Nhấc cặp kính lão dày cồm cộp, lau những hạt bụi trên mắt kính như một thói quen, ngước nhìn bàn thờ với những nén nhang cháy đỏ, ông bắt đầu thuật lại câu chuyện rúng động cả vùng quê.

lá bùa, thảm án, ngôi nhà, án mạng, vụ án, hung thủ,  con rắn, làng Vũ Đại

Ông Trần Đức Bình chỉ chỗ Trần Văn Sửu ngồi mổ bụng và chết.

Ông Bình chậm rãi kể: “Cái Hoàn, em họ tôi tuổi Tuất. Vợ chồng nó cãi cọ thế nào thì tôi không biết, không nắm rõ lắm. Nhưng vụ án xảy ra thì tôi tường tận gần như tất cả. Tôi vẫn nhớ như in, chính xác là ngày mùng 7-10 âm lịch năm 1981, lúc 5 giờ 15 chiều, bỗng dân làng chạy rầm rập loan tin cái Hoàn bị giết.

Hôm đó, mới đầu đông, nhưng trời khá lạnh, mưa lất phất, tôi đang ở nhà ngoại, bế cháu thứ 2, thì bỏ cháu chạy về. Về đến ngõ, thấy dân quân vây kín ngõ. Tôi đòi vào, nhưng các đồng chí ấy không cho vào, bảo tên Sửu đang như chó điên, nếu xông vào sẽ không bảo đảm an toàn tính mạng hai đứa trẻ. Các đồng chí dân quân bảo cái Hoàn đã chết rồi.

Nghe tiếng hai đứa trẻ khóc, tôi sốt ruột quá, nên chạy về nhà tôi. Nhà tôi cách nhà cái Hoàn có mỗi bức tường rào cao đến thắt lưng và vườn mía, nên tôi luồn lách chạy sang. Vừa chui qua vườn mía, tôi đã gặp em tôi nằm chết ở vườn mía, ngay trước nhà nó. 

Nhìn em mình như vậy, tôi bủn rủn tay chân, tưởng như không bước nổi nữa, nhưng nghĩ đến hai đứa cháu ở trong nhà, tôi đã xông đến. Thấy tôi, ông Thức xã đội phó cũng tiếp cận ngôi nhà cùng tôi. Tôi và ông Thức đẩy cửa ngó vào trong thì ôi thôi, hai đứa cháu của tôi cũng đã chết.

Thằng Minh, mới 18 tháng tuổi, chập chững biết đi nằm dưới nền nhà, máu chảy lênh láng. 

Cháu Hường, khi đó mới 4 tuổi, đã chết trong tư thế dựa vào nách bố nó. Thằng Sửu ngồi trên giường, dựa lưng vào mép tường chỗ cửa sổ, một chân gác lên giường, một chân thả xuống đất. Mắt nó trợn ngược nhìn tôi. Tôi nhìn nó bằng ánh mắt căm hờn, đay nghiến nó: “Thằng khốn nạn. Tao không ngờ mày lại tàn ác như thế này!”.

Tôi vừa chửi xong, nó rú lên một tiếng man rợ và đứng bật dậy. Tôi thấy ruột nó xổ ra khỏi bụng, lòng thòng ra ngoài. Nó cầm con dao cắt ruột thành 3 đoạn, rồi ngã phịch xuống chết luôn. Mắt nó trợn ngược. Sự việc là như vậy, đau xót và khó hiểu lắm cháu ạ. Tôi không hiểu hành động của nó là thú tính trỗi dậy hay ma xúi, quỷ đưa nữa”.

lá bùa, thảm án, ngôi nhà, án mạng, vụ án, hung thủ,  con rắn, làng Vũ Đại

Ngôi nhà nơi từng xảy ra án mạng thảm khốc, chưa có lời giải.

Lá bùa bí ẩn

Hỏi về nguyên nhân xảy ra thảm án kinh hãi này, ông Bình trầm tư suy nghĩ. Dường như đó cũng chính là câu hỏi mà mấy chục năm nay ông vẫn đang bế tắc trong việc đi tìm lời giải.

Theo lời ông Bình, kẻ thủ ác Trần Văn Sửu SN 1949, tuổi con Trâu, kém chị Hoàn 3 tuổi. Ngày đó, chị Hoàn tuy đã 30 tuổi, gái quá lứa, nhưng nhan sắc không đến nỗi nào. Chị làm nghề buôn gạo, buôn cám. Thời kỳ đó, lái buôn là nghề mạt hạng, nên chẳng mấy người thèm nhòm ngó.

lá bùa, thảm án, ngôi nhà, án mạng, vụ án, hung thủ,  con rắn, làng Vũ Đại

Bàn thời gia tiên và 3 mẹ con chị Trần Thị Hoàn.

Trong quá trình buôn bán, thì gặp Trần Văn Sửu. Gia cảnh Trần Văn Sửu cũng phức tạp. Bản thân Sửu không nghiện ngập, không rượu chè, nhưng nóng tính. Sửu từng có thời gian đi bộ đội, đóng quân ở Vị Xuyên, Hà Giang, nhưng rồi Sửu đào ngũ.

Ở nhà một thời gian, Sửu lại theo thanh niên trong làng đi xây dựng kinh tế mới, làm công nhân ở nông trường trên Than Uyên (Lai Châu bây giờ). Tuy nhiên, làm công nhân ở đây được chưa đầy năm thì Sửu bỏ về.

Theo lời ông Bình, sau khi trốn khỏi nông trường, về sống với vợ con, Sửu rất tu chí làm ăn. Sửu đi buôn gạo, buôn cám cùng vợ. Khi vợ đẻ con thứ 2, không đi buôn được, thì Sửu đi buôn thay vợ. Hồi chị Hoàn mới đẻ bé Minh, Sửu còn đi buôn lạc từ mãi Quỳnh Lưu, Nghệ An về chợ Bến.

Công việc buôn bán tuy vất vả, nhưng cuộc sống của vợ chồng Sửu không đến nỗi nào, nếu không nói là có của ăn của để.

Ông Bình cho biết: “Mặc dù Sửu là kẻ nóng tính, có máu côn đồ, nhưng sống ngay cạnh nhà vợ chồng nó, tôi cũng không thấy chúng nó đánh nhau bao giờ. Chỉ thi thoảng thấy chúng nó cãi cọ nhau một chút mà thôi. Thời gian đó, hai đứa cãi cọ nhau quanh chuyện nấu rượu.

Khi đó, Nhà nước cấm nấu rượu, nhưng thằng Sửu cứ nấu lén, nấu trộm. Cái Hoàn ngăn chồng không được, nên tỏ ra không vui, thành ra cãi cọ đôi chút. Mà chuyện cãi cọ thì gia đình trẻ nào chẳng có, đâu đến mức phải xảy ra hậu quả kinh hoàng như thế?

Trước hôm xảy ra án mạng 2 ngày, tôi có nghe chuyện cái Hoàn phải nằm ở trạm y tế xã mấy ngày vì sảy thai. Nó từ trạm y tế về hôm mùng 5, thì mùng 7 xảy ra án mạng. Tôi cũng không rõ chuyện sảy thai này có liên quan gì đến án mạng không, nhưng tôi nghĩ mãi mà không thể tìm ra sự liên quan nào cả. Con người có hung ác thế nào, mâu thuẫn vợ chồng có nặng nề ra sao, thì cũng đâu đã đến mức giết cả vợ, cả con, rồi tự sát như thế?

Nói chung, đến bây giờ tôi cũng không thể trả lời được câu hỏi này. Người dân trong làng, rồi cả gia đình, họ hàng nhà tôi đều đồn đoán thằng Sửu yêu đương, bồ bịch khi ở miền núi, nên bị bỏ bùa, mới bỗng dưng thành con ác thú như thế. Mọi người đồn đoán vậy, nhưng tôi thì không tin lắm chuyện bùa ngải”.

Đem câu chuyện vụ án tàn khốc sang nhà ông Trần Văn Xuyên, trưởng thôn 15, xã Hòa Hậu, ông Xuyên cũng lắc đầu không thể giải mã được vụ án mạng kỳ lạ này. Ông Xuyên cũng chỉ thuật lại được những tình tiết vụ án như lời kể của ông Trần Văn Bình mà thôi. Tuy nhiên, theo ông Xuyên, thì chuyện Trần Văn Sửu giết vợ con có thể có sự tính toán, chuẩn bị từ trước.

lá bùa, thảm án, ngôi nhà, án mạng, vụ án, hung thủ,  con rắn, làng Vũ Đại

Ông Trần Văn Xuyên, trưởng thôn 15.

Mấy ngày trước khi xảy ra án mạng, người dân kể rằng, ngày nào Sửu cũng mang dao sang nhà ông Tạng để mài. Ngày đó, nhà ông Tạng có xưởng mộc, có 2 viên đá mài. Hàng xóm thi thoảng vẫn mang dao sang nhà ông Tạng mài nhờ, nên không ai để ý.

Sau này, khi sự việc xảy ra, mọi người mới nhớ đến chuyện ngày nào Sửu cũng mài dao, với thái độ lầm lỳ, thì quả thực không bình thường. Dân làng không giải thích được chuyện này, nên đã đồn thổi rằng Sửu bị đàn bà dân tộc ở miền núi bỏ bùa, nên mới lú lẫn, biến thành con thú khát máu như vậy.

Sau khi dò hỏi từ nhiều nguồn tin, chúng tôi được chỉ dẫn đến nhà bà Nguyễn Thị T., từng là cán bộ phụ nữ xã thời đó. Bà T. cũng nhớ rành mạch các chi tiết rùng rợn của vụ án mạng thương tâm này.

Theo bà T., sự việc đồn đoán Trần Văn Sửu bị bỏ bùa xuất phát từ việc khi mọi người dọn dẹp đồ đạc, đã phát hiện một cái túi nhỏ giấu trong ba lô của Sửu. Gỡ cái túi nhỏ cỡ bao diêm đó ra, thì thấy một lá bùa vẽ hình con rắn đang há miệng, thè lưỡi, nhìn rất quái dị.

Sau này, một người đồng ngũ với Sửu hồi đóng quân ở biên giới mới kể rằng, Sửu đã bị một cô gái người dân tộc thiểu số ở Hà Giang bỏ bùa. Theo lời kể của người đồng ngũ này, thì hồi đóng quân ở Vị Xuyên, mặc dù đã có vợ con ở quê, song Sửu lại phải lòng một cô gái bản địa. Sửu giấu nhẹm chuyện đã có vợ ở quê, tính lợi dụng tình cảm như kẻ qua đường với cô gái Dao này.

Sống với cô gái như vợ chồng chừng 1 năm, thì Sửu đào ngũ. Hôm chia tay, Sửu mới nói thẳng là đã có vợ và con ở quê, không thể đến với cô được nữa. Cô gái đã cầu xin Sửu rằng, chỉ cần thi thoảng Sửu lên thăm cô là được. Tuy nhiên, Sửu đã từ chối, nói rằng đã về quê thì sẽ không gặp lại được nữa.

Cô gái khóc rống lên trong đêm tối, rồi bảo: “Nếu anh đã phụ tình em như thế, thì anh cũng sẽ chẳng được yên thân. Dù sao anh và em cũng đã có chút nghĩa vợ chồng, đêm nay em sẽ làm bữa cơm để chia tay mãi mãi”.

Nói rồi, cô gái gạt nước mắt, bắt 4 con vịt, đập chết tươi. Cô làm thịt cả 4 con vịt theo cách không bình thường. Cô dùng dao đâm nhiều nhát vào thân những con vịt tội nghiệp, rồi chặt ngang đầu, khiến óc vịt bắn tung tóe. Ăn xong bữa cơm chia tay, cô gái chạy vào rừng rồi mất hút, Sửu đuổi theo nhưng tìm mãi không thấy. 

Người đồng ngũ của Sửu tin rằng, 4 con vịt bị cô gái dân tộc giết ứng với 4 mạng người Sửu ra tay tước đoạt. Lá bùa giấu kín trong chiếc ba lô cùng với lời nguyền đã biến Trần Văn Sửu thành một ác thú, không kiểm soát được hành vi man rợ của mình.

Câu chuyện về lá bùa chẳng có cơ sở khoa học nào cả. Tuy nhiên, người dân trong vùng lại coi đó là lời giải cho vụ án đau thương này, khi mà cơ quan pháp y và điều tra đã không tìm được manh mối, không tìm ra được động cơ giết vợ, con và tự sát một cách man rợ của sát thủ Trần Văn Sửu. Và, vụ án mạng kinh hoàng ở làng Vũ Đại, với lá bùa bí ẩn, mãi mãi là câu chuyện không có lời giải đáp.

Cả gia đình khổ sở vì 19 năm bị đồn nuôi "ma thuốc độc"
"Lời đồn loang khắp nơi nên bà con xa dần khinh miệt, cô lập, bài trừ nhà tôi như một nhà đầy những tội phạm", ông Dịch nghẹn ngào.
 
Lời đồn ghê sợ về trấn yểm long mạch tại ngôi làng liên tục bốc cháy
Lực lượng chức năng địa phương đã áp dụng rất nhiều biện pháp để truy tìm nguyên nhân bốc cháy nhưng đến giờ tất cả vẫn là bí ẩn.
 
Cá đá "cõng hồn" và chuyện thật về "hồn Trương Ba, da hàng thịt"
Về Hưng Yên người ta mới biết tường tận hơn về câu chuyện "Trương Ba mượn xác anh hàng thịt" là thật hay bịa?
 

Theo Phạm Dương Ngọc/VTC

lá bùa, thảm án, ngôi nhà, án mạng, vụ án, hung thủ, con rắn, làng Vũ Đại
 
Bình luận mới vừa được thêm vào. Click để xem
Xếp theo:Mới nhấtHay nhất